Thư & “meo”

Một tấm thiệp mừng

Thư dĩ nhiên là một lá thư, viết trên giấy, bằng mực hoặc thi thoảng là chì. Còn “meo” đích thị là e-mail hay e-thư, viết trên e-giấy, bằng e-mực.

Thư

Lần đầu tiên tôi gửi đi một bức thư là cho bố khi bố đi làm xa, bức thư của tôi nằm trong bức thư của mẹ. Ngày ấy, cả cái đất Nha Trang chỉ có một hai cái bưu điện, nên mẹ thường dẫn tôi tới bưu điện tỉnh cuối đường Trần Phú để gửi thư cho bố. Và lần đầu tôi nhận được thư là của bố gửi về, cũng như khi đi, khi về thì thư cho tôi nằm trong thư cho mẹ.

Cái hay của một bức thư viết trên giấy, bằng mực, thì nhiều. Mùi của giấy, kẻ ô hoặc không, to hay nhỏ. Màu của mực, thường là xanh hoặc đen. Và nét chữ. Tôi thích cả chữ của bố lẫn của mẹ, nhưng mà thiệt ra là hồi đó tôi thích nét chữ của bố hơn, không biết có phải do lúc đó bố đi xa nên tôi nhớ, còn mẹ ở nhà thì tôi vẫn thấy nét chữ của mẹ hàng ngày mà.

Nội dung của mỗi bức thư thì thật là phong phú. Thư cho gia đình, bố mẹ và em. Thư cho họ hàng. Thư cho bạn bè. Và thư cho những người chưa quen. Có một vài điểm chung của mọi bức thư mọi người gửi cho nhau. Thứ nhất là thư thường dài, vì thời đó thư đi rất lâu, và nếu cần nhắn gọn thì người ta sẽ gửi điện tín. Thứ hai là soạn thư thường mất nhiều thời gian, vì mỗi bức thư thường gửi gắm ít nhiều tình cảm, người viết thường cẩn thận, suy nghĩ mình nên viết thế nào, trình bày ra sao để bớt sửa bỏ.

Cái hay nữa của thư là mình phải đợi. Nhất là ngày ấy, thư đi lâu, nên khi nghe tiếng báo nhận thư của chú bưu điện là ai cũng mừng, mừng húm. Cái hay nữa là thi thoảng thư bị thất lạc, buồn, tiếc, nhưng mà hay! Vì sao hay? Vì có thể mất nên mọi người rất quí thư, thường đem cất ở những chỗ tốt nhất, chỗ mà bây giờ dùng để cất những loại giấy như là giấy tờ nhà, sổ tiết kiệm, cổ phiếu vân vân.

Theo thời gian, thư sẽ cũ đi, giấy sẽ sờn đi, mực sẽ nhạt dần. Vì vậy mà mọi người càng giữ thư kĩ hơn, vì không vậy thì sẽ mất.

Continue reading

Advertisements