Này công dân ơi!

Lâu rồi mới thấy mọi người sôi nổi, nhân chuyện tàu Trung Quốc đem kéo vào cắt cái của quí của ta, là sợi cáp của tàu thăm dò Bình Minh. Thôi thì cũng múa bàn phím loạn xạ chút đỉnh, bởi xã tắc hưng vong thì cái thằng Kan thất phu thất học, một công dân của đất nước này, cũng thấy mình có tẹo trách nhiệm.

(Chú: từ “Trung Quốc” dùng trong bài này là chỉ chính quyền nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa, chứ không chỉ bất kì người Trung Quốc hay có gốc gác Trung Quốc nào.)

Lịch sử chủ quyền của hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa

Tổng quan về lịch sử chủ quyền hai quần đảo này, quí vị có thể xem tại Wikipedia. Khi nào tiện tôi sẽ dịch ra. Nhìn chung là, bằng chứng của Trung Quốc là mơ hồ, trong khi bằng chứng của Việt Nam là rõ ràng.

Đại Nam nhất thống toàn đồ (vẽ năm 1838) có Hoàng Sa và Trường Sa

Đường lưỡi bò

Hay còn gọi là đường chữ U, đường chín đoạn. Thông tin tổng quan quí vị có thể xem ở đây. Nói gọn là, năm 1947 chính quyền Đài Loan vẽ bản đồ có cái đường lưỡi bò này, tuyên bố chủ quyền phần lớn biển Đông. Sau này Trung Quốc xài lại cái lưỡi này để tuyên bố chủ quyền trên biển Đông. Dựa trên cơ sở pháp lí nào mà chính quyền Trung Quốc và Đài Loan tuyên bố như vậy? Nói gọn là, lưỡi bò dựa trên luật rừng!

Tranh chấp chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa

Hiệp định Geneve 1954 phân đôi Việt Nam thành hai miền, VNDCCH hay Bắc Việt và VNCH hay Nam Việt, lấy vĩ tuyến 17 làm ranh giới. Hai quần đảo này nằm dưới vĩ tuyến 17 nên thuộc về lãnh thổ của VNCH. Năm 1958, Trung Quốc ra tuyên bố về lãnh hải 12 hải lí trong đó gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Ngay sau đó, thủ tướng VNDCCH bấy giờ là ông Phạm Văn Đồng gửi công hàm công nhận tuyên bố của Trung Quốc về lãnh hải.

Continue reading

Advertisements

Đôi bờ

ĐÔI BỜ

Nghe khúc nhạc Đôi bờ
Bên rặng thùy dương ai chờ, ai đợi
Không bão giông sao sông chảy vội
Hãy lững lờ trôi, sông ơi!

Đôi bờ đợi, chỉ một thôi
Là tình yêu của một thời, yêu nhau
Đêm dài ăm ắp chiêm bao
Đôi bờ xa thế, làm sao gặp nàng
Gió ơi gió, hãy mang sang
Hương hoa với ánh trăng vàng dùm tôi
Chim ơi, nhắn giúp đôi lời
Về quê hươnh nhé, cho tôi yên lòng…

Giá như đừng có con sông
Đôi bờ xa cách, ai mong ai nào?
Giá như trong giấc chiêm bao
Người tôi yêu biết, vì sao tôi buồn!?

Bố của Kan
Sofia, 1989

Một góc nhà xưa

Một góc đường biển xưa

Nha Trang. Cái nơi ngày càng quen thuộc kể cả với những người không phải dân xứ này. Vậy mà với tôi, một thằng sinh ra ở đất này, Nha Trang mỗi ngày một xa lạ hơn. Bữa nay tôi nói về cái xa lạ của con đường Trần Phú, hay đường Duy Tân ngày xưa.

Thời chưa xa, chỉ cách đây khoảng hai mươi năm, dọc suốt con đường này, chỉ thấy hai màu xanh, màu của biển, và màu của cây. Những hàng dương hàng dừa đứng tựa vào nhau suốt từ Chụt đến Xóm Cồn. Lưa thưa lác đác vài chỗ có bàn tay người dựng nên: Nhà mỹ nghệ, Bốn Mùa, Đài liệt sĩ cạnh quảng trường, trạm khí tượng, khu công viên tượng Hưng Đạo Vương… À! Cạnh công viên bé xíu này có cái nhà tròn cột làm bằng loại gỗ cột điện sơn đen thui hồi đó, một dạo người ta kê bàn ghế bán cà phê, sau rồi thôi.

Hàng dừa xưa

Phía bên kia đường, đương nhiên là nhà cửa. Có cái to cái nhỏ, có cái cao cái thấp, nhưng không có cái nào dám tự…cao, theo nghĩa hình dáng, một cách kệch cỡm. Ai là người Nha Trang thời đó hay xưa hơn, chắc đều hiểu vì sao tòa nhà số 48 Trần Phú, công trình cao nhất dọc bờ biển lại thụt lùi vô trong một khoảng tương đối xa. Và cũng không phải ngẫu nhiên mà “Lầu bảy”, công trình cao nhất hồi đó được bưng vô “trồng” tít phía trong, trên đường Thống Nhất, hay Độc Lập cũ. À! Có cái này Nha Trang trùng hợp rất ngộ với Sài Gòn là sau 1975, ở Nha Trang, đường Độc Lập thành đường Thống Nhất, cũng như ở Sài Gòn dinh Độc Lập thành dinh Thống Nhất!

Đường biển ngày ấy lúc nào cũng vắng, nhất là không hề có ai tập thể dục buổi sáng buổi chiều gì cả! Còn gì nữa! Ai cũng chạy ngược chạy xuôi mới đủ ăn, sức đâu tập, mà cũng chả cần tập. Với lại, miếng ăn chưa đủ nuôi người, thành ra chưa đủ dư để nuôi thêm bệnh như bây giờ.

Thêm một góc đường biển xưa

Dĩ nhiên là không phải cái gì trên con đường này cũng nên thơ hết cả. Cái đỡ nên thơ nhất là đoạn giao với đường Tuệ Tĩnh, chỗ này có mùi thum thủm rất đặc trưng, mùi do nước thải từ Bệnh viện 87 chảy thẳng ra biển! Cái mùi đó, giờ tôi vẫn còn nhớ như in. Rồi khi lên đèn, những ánh đèn trắng đục tờ mờ sống chung với cột điện, ai đó đi ngang có thể được mời chào dịch vụ du lịch sinh lí tận nơi: “anh anh đi hông anh?”

Những tấm hình trong bài là hình ảnh con đường khoảng cuối những năm 60. Vậy là nó đã ở vậy phải cỡ ba mươi năm, không sắm sửa tân trang gì nhiều. Rồi từ giữa những năm 90, nó bắt đầu thay áo mới, tô thêm son đánh thêm phấn. Con đường trở nên sạch hơn. Còn có đẹp hơn không? Với tôi thì, nếu gọi con đường này là một cô gái, thì tôi đơn giản chỉ thích nhìn một cô gái không trang điểm phấn son, vậy thôi!

Nha Trang, một ngày.

Kan

Nguồn hình: internet.