Bức thư cũ của Thầy Thích Minh Châu

(Đây là phần Ngố chép lại từ sách “Đức Phật của chúng ta” – tác giả Thích Minh Châu – NXB Tôn giáo, Hà Nội, 2005, từ trang 323 đến 327. Những dòng in nghiêng là của sách. Thân mời quý vị cùng xem.)

Phật học viện Nalanda, ngày 1 tháng 8 năm 1962.

Kính bạch chư vị Thượng tọa, Đại đức,

Kính anh em Học tăng,

Namo Buddhàya,

Nhân ngày chư Tăng mãn hạ, làm lễ Tự tứ, tôi rất sung sướng có lời thỉnh an chư vị Thượng tọa, Đại đức và kính thăm toàn thể anh em Học tăng, cùng chung vui với toàn thể Phật tử trong ngày hoan hỉ này, mừng chư Tăng giới luật tinh nghiêm, mừng Đạo pháp rực rỡ, huy hoàng. Lễ An cư Tự tứ chính do đức Phật thân chế, sau khi nhận lời cầu thỉnh của vua Tần – bà – ta – la (Bimbisàra) để chư Tăng an tịnh, thiết thực tu hành trong ba tháng. Trải hơn 25 thế kỷ, chư Tăng Đại thừa hay Tiểu thừa đều tôn trọng quy chế này. Và chư Tăng Việt Nam, dầu nước nhà có trải qua nhiều biến cố quan trọng, vẫn trung thành với mỹ tục An cư Tự tứ này, và chúng ta có thể nói, ngày nào Giáo hội Phật giáo Việt Nam còn trung thành gìn giữ Kiết hạ An cư, ngày ấy đạo Phật Việt Nam được vững bền hưng thịnh. Đạo đức còn thời Giáo hội còn; Giáo hội còn thì Phật giáo Việt Nam còn.

Tôi có được tin nhiều anh em Học Tăng năm nay trúng tuyển vào các trường Trung học và Đại học của Chánh phủ. Như vậy anh em đã đem lại vinh dự riêng cho từng cá nhân anh em và cũng đem lại vinh dự chung cho toàn thể Tăng giới Việt Nam. Và chúng tôi ở bên này, nghe tin cũng rất sung sướng vui mừng, mừng cho Phật giáo Việt Nam hiện tại, mừng cho tiền đồ Phật giáo Việt Nam sau này. Tiện đây, tôi có vài lời kính gửi anh em Học tăng. Trong kinh Dhammapada (Pháp cú), đức Phật dạy rằng chúng tăng chỉ có hai bổn phận: Tu thiền để chứng các cảnh giới thanh tịnh giải thoát, và học hỏi kinh điển để giảng dạy cho chúng sanh. Trong kinh Ariyapariyesana, Majjhima Nikaya, Đức Phật đến nhà Bà – la – môn Rammaka, thấy chúng Tăng đang bàn luận với nhau. Ngài hỏi các vị Tỷ – kheo đang bàn luận vấn đề gì. Được biết chúng Tăng đang bàn luận về đạo lý, Ngài khen chư Tăng và nói rằng: “Chúng Tăng gặp nhau thì bàn luận đạo lý; nếu không thì nên giữ im lặng.” Như vậy, chúng ta nhận thấy rõ ràng là chư Tăng chỉ có bổn phận học đạo mà thôi, học đạo và tu thiền, chớ không bao giờ Đức Phật khuyên chúng ta học đời cả.

Continue reading

Kem và răng

Sáng chủ nhật dậy sớm, vô đánh răng, nhìn cái hộp, thế là KA Ngố quyết định thảy lên 1 bài về quan hệ giữa kem và răng, hay kem đánh răng!

Hồi nhỏ vì ưa ngọt ăn bánh kẹo quá nhiều nên răng rụng như lá mùa thu, mẹ hay bảo trong miệng mình có con sâu. Lớn lên, coi các tập đoàn đa quốt da quảng cáo ì xèo trên TV hàng ngày là “nguyên nhân sâu răng là do vi khuẩn gây ra!!!” Con vi khuẩn nào vậy, thưa các ngài?

Lần sau bạn có mua kem đánh răng thì thử nhìn trong thành phần ghi trên hộp sẽ thấy chữ này: SACCHARIN (hay sodium saccharin hoặc E954 đều là một). Saccharin là gì? Là thứ mà ở Việt Nam mình người ta hay gọi nôm na là ĐƯỜNG HÓA HỌC!

Ơ! Sao lại có đường hóa học trong kem đánh răng? Đơn giản là vì không cho đường vào thì nó có vị khó chịu lắm, như nhai trầu vậy, ai mà mua! Có quý vị nào muốn thử kem đánh răng nguyên chất được chiết xuất từ những thành phần tinh túy nhất của một thứ tầm bậy nào đó không, xin liên hệ với KA Ngố này!

Tặng mọi người 1 tấm hình coi cho biết chơi vai trò không thể thiếu của saccharin với cơ thể chúng ta, kakakak!

Hình này là cảnh báo về “ích lợi” của saccharin bắt buộc phải ghi trên vỏ lon chai cola Dr Pepper tại thị trường Wê Kì, kiểu như “Hút thuốc lá gây ung thư phổi” tại Việt Nam vậy! Nội dung của nó như sau: “dùng sản phẩm này có thể gây hại cho sức khỏe bạn. Sản phẩm này có chứa saccharin là một chất được xác định là nguyên nhân gây ra ung thư trên động vật trong điều kiện phòng thí nghiệm.” May quá, mình hok phải động vật, kaka!

Qua chuyện kem và răng này, ta có thể thấy bọn công ty đa quốt da khi vào Việt Nam nó xem trình độ dân trí người mình cao đến cỡ nào! Mọi người nhớ bảo con cháu đánh răng ít ít thôi nhe, không chỉ tổ làm đầy túi bọn nó thôi! Hẹn mọi người bữa sau, KA Ngố sẽ nói về món khác.

KAN

Đọc “Cái vô hạn trong lòng bàn tay” (Phần 2)

Chương 3. Đi tìm người thợ đồng hồ vĩ đại

Mở đầu chương này, ông Thuận cho rằng các định luật vật lý phải được sắp xếp rất hoàn hảo mới có sự xuất hiện của con người: “khoa học về vũ trụ hiện đại đã phát hiện ra rằng sự tồn tại của con người đã được quy định trong các tính chất của từng nguyên tử, từng ngôi sao và từng thiên hà của vũ trụ và trong từng định luật chi phối vũ trụ. Chỉ cần tính chất và các định luật của vũ trụ khác đi một chút thì chúng ta chẳng có mặt ở đây để nói với nhau về điều đó…” (trang 65 sđd). Ông Ricard dường như không tán thành lập luận này khi ông nói: “đừng tin như thế…” (trang 65 sđd), và dù ông Thuận đã dẫn nhiều kết quả để chứng minh cho lập luận trên thì Ricard vẫn cho rằng: “Theo đạo Phật, nguyên lý vị nhân không có ý nghĩa gì lớn lao cả. Viện đến sự can thiệp của một nguyên lý sáng thế hay một tính mục đích nào đó tác dụng điều chỉnh vũ trụ chính xác đến hoàn hảo để ý thức có thể xuất hiện là điều vô ích.” (trang 69, 70 sđd).

Tôi hoàn toàn tán đồng với ông Ricard. Thứ nhất, khi lập luận như vậy ông Thuận đã vô tình tự mâu thuẫn khi trước đó cho rằng vũ trụ là một khách thể nghĩa là ngoài con người, rồi giờ lại gom các quy luật vật lý chỉ để chứng minh cho sự có mặt của con người! Đó chính là nguyên lý vị nhân mà Ricard nói tới. Thứ hai, chính tính vị nhân quá đáng đã dẫn ông Thuận đến một sai lầm khi nói rằng chỉ cần các định luật vật lý sai lệch li tấc là con người sẽ không xuất hiện. Con người không xuất hiện thì đã sao? Tôi hoàn toàn có thể nói nếu các định luật vật lý sai khác đi thì một dạng “con người khác”, hay một dạng sống khác, sẽ xuất hiện thì có sai không? Đương nhiên là khoa học không thể trả lời được. Ta có thể thấy rõ sự mâu thuẫn trong phương pháp khoa học, một mặt đề cao tính khách quan, mặt khác lại lấy con người làm trung tâm một cách quá đáng, chẳng hạn việc tìm kiếm “người ngoài trái đất” là một ví dụ khi tất cả đều hình dung những “dị nhân ngoài trái đất” tối thiểu cũng phải có một vài cơ quan nào đó như mắt, miệng… cho phù hợp với suy nghĩ của con người về một sinh vật sống!

Continue reading